“Cô dậy ngay và cho tôi biết nó là con thằng nào, cô lại định lừa thằng này sao”. – Vừa nói dứt lời chồng cũng tặng tôi cái tát như trời giáng.

Tôi và chồng cưới nhau được được hơn 1 năm thì phát hiện chồng tôi khó sinh con vì anh mắc bệnh yếu tinh trùng. Cũng may chị gái tôi làm ở bệnh viện nên chị khuyên chúng tôi đi khám sớm nên phát hiện ra nguyên nhân kịp thời.

Hai vợ chồng cố gắng chạy chữa thuốc thang, theo cả đông y và tây y nhưng suốt 3 năm ròng rã nhưng tôi vẫn chưa có tin mừng. Chồng tôi bắt đầu nản dần, tôi cũng đã định buông xuôi… Thế nhưng không ngờ đúng cái lúc ấy tôi phát hiện mình chậm kinh.

Chậm 5 ngày tôi vẫn chưa dám mua que thử thai. Tôi đợi tới 10 ngày mới dám mua và thử liên tiếp 3 que liền, kết quả lần nào cũng là 2 vạch đậm rõ ràng. Lúc đó tôi mới dám mang ra đưa cho chồng. Anh cứ nắm chặt lấy tay tôi run run: “Thật hả em? Mình có con thật hả em”? Khi thấy tôi gật đầu thì anh mới ôm chặt tôi vào lòng. Vậy là hơn 4 năm trông ngóng cuối cùng vợ chồng tôi cũng có niềm vui trọn vẹn.

Suốt thời gian tôi bầu bí chồng chăm sóc rất chu đáo. (Ảnh minh họa)

Suốt thời gian tôi bầu bí chồng chăm sóc rất chu đáo. Mọi việc anh dành làm hết không để tôi phải động chân động tay vào việc gì cả. Ai bảo có món gì an thai, bổ cho bà bầu là anh ngay lập tức mua về hầm cho tôi.

Bầu đến tháng thứ 8 thì tôi nhập viện để theo dõi và chờ sinh. Suốt những ngày nhập viện mẹ chồng nghỉ bán hàng để vào chăm tôi. Phải nói rằng cả nhà chồng đều mong ngóng tới ngày tôi sinh con.

Vào viện được 3 tuần thì tôi trở dạ. Tôi sinh thường nhưng khó sinh, phải rặn đẻ khá lâu. Cùng vào phòng sinh khi đó cùng tôi có tới 4 sản phụ. Tôi và một chị nữa gần như sinh cùng nhau. Sau khi tôi sinh, bác sĩ đỡ đẻ có đưa con cho tôi nhìn mặt bé sau đó thì đưa ra để lau người và mặc đồ cho con rồi chuyển con ra ngoài trước, còn tôi ở lại khâu vết rạch tầng sinh môn.

Một lát sau tôi được đưa ra ngoài phòng sau đẻ. Khi đó chỉ có mẹ chồng tôi đang ở với con, chồng tôi thì bận họp chưa đến được. Tôi khá mệt vì mất sức nên khi mẹ chồng chuyển con lại bên cạnh thì tôi vẫn nằm mắt nhắm và vỗ con.

Đúng lúc tôi đang thiu thiu thì giật bắn mình vì tiếng gọi của chồng.

– Dậy, cô dậy ngay cho tôi.

– Có việc gì mà anh gọi to thế con vừa mới sinh giật mình khóc bây giờ.

– Khóc à, cho nó khóc. Cô dậy ngay và cho tôi biết nó là con thằng nào, cô lại định lừa thằng này sao . – Vừa nói dứt lời chồng cũng tặng tôi cái tát như trời giáng.

Tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi. Tôi bất ngờ tới điếng người trước những câu nói và hành động của chồng. Tôi nhìn xuống đứa con bên cạnh mình, bế con lên khóc nức nở lúc này tôi mới để ý kĩ đứa con mới sinh. Tại sao con trai tôi tóc nâu trong khi vợ chồng tôi tóc đen? Và nhìn cái mặt thằng bé khác lắm. Tôi lấy hết tinh thần cố nhớ lại khuôn mặt con lúc bác sĩ đưa cho mình nhìn.

Vừa nói dứt lời chồng cũng tặng tôi cái tát như trời giáng. (Ảnh minh họa)

– Hình như bác sĩ giao nhầm con rồi anh ạ. Bé này không phải con mình.

Tất cả mọi người nhao nhao lên sau câu nói của tôi. Tôi bảo chồng mau chóng đi tìm bác sĩ phụ trách ca mổ vừa rồi và người phụ nữ sinh cùng lúc với chúng tôi. May mắn làm sao chúng tôi đã tìm lại được người phụ nữ kia đang nằm cách đó 2 phòng. Ngay lập tức chúng tôi quyết định thử AND.

Suốt thời gian chờ đợi, cả nhà chồng tôi như ngồi trên đống lửa. Đặc biệt gia đình kia thì nhất quyết nhận đó đứa trẻ họ nhận từ lúc sau sinh là con mình. Tôi thì bị nhà chồng nghi ngờ, những ngày tháng đó thật sự như địa ngục với tôi vậy.

Cho tới khi có kết quả AND thì tất cả mới ngã ngũ. Đúng là chúng tôi bị giao nhầm con và cuối cùng tôi đã nhận lại được con mình nhưng cũng phải mất rất nhiều thời gian gia đình chị kia mới chịu chấp nhận sự thật này. Vì không hiểu sao gia đình chị ấy rất quý đứa con của chúng tôi. Chồng rối rít xin tôi tha lỗi cho hành động nông nổi của anh lúc ở bệnh viện nhưng đúng là nếu anh không phát hiện ra kịp thời thì không biết chuyện gì sẽ sảy ra.

Theo Một thế giới

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY